Tát xong, Sabina đứng đó với vẻ mặt đắc thắng, còn tôi quỳ trên cỏ, má bỏng rát, ngón tay vẫn còn run vì vừa chạm vào vết đau. Mùi ngỗng nướng và bánh vịt quất vẫn phảng phất trong không khí buổi tiệc gia đình, nhưng chẳng ai trong số họ hàng đang tụ tập quanh đây lên tiếng. Bác tôi cúi gằm mặt nhìn đĩa thức ăn, đám em họ kéo con cái lùi lại, còn mẹ tôi – bà Danuta – chỉ bước ra từ bếp, đặt ly nước xuống bệ cửa sổ. Tôi ngước mắt nhìn mẹ, chờ đợi một lời bênh vực, nhưng giọng bà cất lên lạnh tanh:
“Mirella, xin lỗi em gái con đi.

”
“Con xin lỗi vì chuyện gì cơ ạ? ” Tôi bàng hoàng. Mẹ tôi mím chặt môi, ánh mắt sắc như dao: “Đừng có làm trò ở đây. Xin lỗi Sabina, hoặc là biến khỏi đây ngay lập tức.
”
Vết tát của Sabina không chỉ làm má tôi tê dại, nó còn như một nhát búa giáng thẳng vào lồng ngực, rút sạch không khí tôi đang thở. Tôi từ từ đứng dậy khỏi thảm cỏ, đầu gối run rẩy nhưng cố gồng lưng để không gục xuống trước mặt cả dòng họ. Sabina nhếch môi, khoanh tay với vẻ của một kẻ luôn biết mình là trung tâm vũ trụ. Bác tôi vẫn cắm cúi chọc nĩa vào miếng xúc xích khô.
Đám em họ giả vờ bận rộn dỗ lũ trẻ đang mè nheo. Sự thật thì ai cũng rõ. Sabina vừa làm rơi chiếc dây chuyền bạc của bà ngoại xuống kẽ sàn gỗ. Khi tôi cúi xuống định nhặt giúp, cô ta đã thẳng tay tát tôi vì cho rằng tôi có ý đồ ăn trộm.
Một lý do vô lý đến mức nực cười. Nhưng trong gia đình này, lẽ phải chưa bao giờ thuộc về tôi. “Con không làm gì sai cả,” tôi nói, giọng nghẹn lại nhưng từng chữ rơi ra rõ ràng. “Cô Sabina mới là người phải xin lỗi con.
”
Bà Danuta bước tới hai bước, cái bóng đổ xuống người tôi lạnh lẽo: “Mẹ đã dạy con thế nào về sự tôn trọng người lớn? Sự vô giáo dục của con đang làm xấu mặt cái nhà này đấy. ”
Nước mắt tôi trào ra nóng hổi: “Cô ấy tát con trước mặt tất cả mọi người! ”
“Đó là bài học cho cái tội hỗn láo,” Sabina chêm vào, giọng chua chát.
Tôi nhìn quanh một lần nữa. Chẳng một ai trong số những người mang cùng dòng máu với tôi bước tới. Mẹ tôi đã chọn đứng về phía Sabina, như cái cách bà luôn làm suốt hai mươi năm qua. Không một lời an ủi, không một ánh mắt đồng cảm.
Tôi biết mình không còn chỗ đứng nào ở đây nữa. Tôi lau nước mắt, bước thẳng ra khỏi khu vườn đó, đi tới trạm xe buýt mà không một lần quay đầu lại nhìn căn nhà gỗ đã gắn bó suốt hơn hai mươi năm. Mùi khói nướng vẫn bám trên áo, nhưng tôi không còn thuộc về nơi này. Đó không phải vết thương của sự thất bại – đó là cái giá tôi phải trả để đổi lấy tự do cho chính mình.
Khoảng cách giữa tôi và bà Danuta lúc đó chỉ dài chừng một bước chân, nhưng nó rộng như một vực thẳm được bồi đắp bởi hai mươi năm bất công và im lặng. Khi xe buýt lăn bánh, tôi lấy điện thoại ra và soạn một dòng tin nhắn gửi cho bà ngoại – người duy nhất chưa bao giờ đối xử với tôi như kẻ thừa. Tôi viết: “Ngoại ơi, chiếc dây chuyền bạc của ngoại đang nằm dưới kẽ sàn nhà. Con sẽ quay lại lấy nó.
” Tôi không biết mình đang định làm gì tiếp theo, nhưng tôi biết chắc một điều: tôi sẽ không im lặng thêm một ngày nào nữa.


